Tuyệt Diệt ( Ngày Tận Thế )
TUYỆT DIỆT
( NGÀY TẬN THẾ )
Chuyện gì đang xảy ra với Thế Giới này vậy ! Mọi thứ thật lạ thường . Mọi người trở nên điên dại , gặp ai cũng tấn công . Động vật thì bị nhiễm độc , chết hàng loạt . Chắc hẳn là xảy ra một vụ rò rỉ hạt nhân khiến mọi người trở nên như vậy .........
Reng....reng...reng ! (Tiếng chuông đồng hồ báo thức)
" Lại đến ngày đầu tuần . Giờ phải đi làm thôi " .
Tôi mở tung cái rèm cửa sổ , ánh sáng của mặt trời rọi thẳng vào mặt tôi , tôi hít một hơi thật sâu và chuẩn bị đi làm . Ra khỏi nhà , không khí thật trong lành , mọi thứ thật tuyệt ! Nhìn mọi người đang bị cuốn theo bởi cái sự vội vã của xã hội mà tôi cũng bị nó cuốn theo . Mọi người thật bận rộn !
Mọi người xung quanh thật là thân thiện . Ai cũng chào nhau và chúc nhau buổi sáng vui vẻ và tràn đầy năng lực . Tôi cũng được mọi người chúc . Có mấy cậu học sinh đi học cùng nhau và cùng nhau bàn về một bộ phim vừa mới coi hôm qua . Tôi nghe loáng thoáng là phim có anh chàng hiệp sĩ dũng cảm, cưỡi ngựa đi chiến đấu với một con rồng hung dữ để cứu công chúa của mình . Mấy cậu học sinh cũng ước là mình được làm một chàng hiệp sĩ to cao, dũng cảm để đi chiến đấu lại những con quái vật để cứu cô công chúa của mình . Thật là hay ! Chắc hẳn lúc nhỏ tôi cũng có những ước mơ như vậy . Mơ được làm một chàng dũng sĩ , mơ được làm anh hùng cứu thế giới khỏi tay bọn quái vật ngoài vũ trụ , khỏi tay bọn người xấu đang chờ có cơ hội chiếm lấy Trái Đất . Đúng thật là trẻ con ! Còn nhỏ thì mơ gì , ước gì hay nghĩ gì cũng không phải lo nghĩ . Còn lớn lên thì lo đủ thứ hết .
À mà nãy giờ mãi kể chuyện với mọi người mà tôi quên giới thiệu mình là ai . Tôi là Steve - một anh chàng nhân viên tại một của hàng bán thức ăn nhanh . Tôi 27 tuổi . Sở thích của tôi là du lịch khắp thế giới . Ước mơ của tôi là được trở thành một anh hùng giải cứu thế giới . Khi nói ước mơ của mình ra , tôi cảm thấy mình thật là trẻ con .
Tôi rất yêu động vật , thích trẻ con , vui vẻ và hòa đồng với mọi người . Mọi người đều gọi tôi là một " chàng trai hài hước " . Sở dĩ mà tôi có biệt danh đó là tôi rất biết làm người khác cười . Mọi người rất thích nghe tôi kể chuyện . Mỗi câu chuyện mà tôi kể đều có sự hài hước . Tôi không muốn nhìn thấy người khác khóc vì khi thấy họ khóc tôi rất buồn .
Nãy giờ mãi kể chuyện mà cũng trễ rồi . Tôi phải về nhà vì đã xong việc .
Sáng hôm sau , cũng như mọi ngày , tôi đều chuẩn bị để đi làm . Nhưng thật quái lạ , ngoài đường thì im ắng một cách lạ thường . Tôi không thấy mọi người đi qua lại nữa . Những ngôi nhà như trống không . Ngoài đường , những chiếc xe ô tô nằm lộn xộn , con đường thì vắng không có một ai . Thật là kì lạ .
( NGÀY TẬN THẾ )
Chuyện gì đang xảy ra với Thế Giới này vậy ! Mọi thứ thật lạ thường . Mọi người trở nên điên dại , gặp ai cũng tấn công . Động vật thì bị nhiễm độc , chết hàng loạt . Chắc hẳn là xảy ra một vụ rò rỉ hạt nhân khiến mọi người trở nên như vậy .........
Reng....reng...reng ! (Tiếng chuông đồng hồ báo thức)
" Lại đến ngày đầu tuần . Giờ phải đi làm thôi " .
Tôi mở tung cái rèm cửa sổ , ánh sáng của mặt trời rọi thẳng vào mặt tôi , tôi hít một hơi thật sâu và chuẩn bị đi làm . Ra khỏi nhà , không khí thật trong lành , mọi thứ thật tuyệt ! Nhìn mọi người đang bị cuốn theo bởi cái sự vội vã của xã hội mà tôi cũng bị nó cuốn theo . Mọi người thật bận rộn !
Mọi người xung quanh thật là thân thiện . Ai cũng chào nhau và chúc nhau buổi sáng vui vẻ và tràn đầy năng lực . Tôi cũng được mọi người chúc . Có mấy cậu học sinh đi học cùng nhau và cùng nhau bàn về một bộ phim vừa mới coi hôm qua . Tôi nghe loáng thoáng là phim có anh chàng hiệp sĩ dũng cảm, cưỡi ngựa đi chiến đấu với một con rồng hung dữ để cứu công chúa của mình . Mấy cậu học sinh cũng ước là mình được làm một chàng hiệp sĩ to cao, dũng cảm để đi chiến đấu lại những con quái vật để cứu cô công chúa của mình . Thật là hay ! Chắc hẳn lúc nhỏ tôi cũng có những ước mơ như vậy . Mơ được làm một chàng dũng sĩ , mơ được làm anh hùng cứu thế giới khỏi tay bọn quái vật ngoài vũ trụ , khỏi tay bọn người xấu đang chờ có cơ hội chiếm lấy Trái Đất . Đúng thật là trẻ con ! Còn nhỏ thì mơ gì , ước gì hay nghĩ gì cũng không phải lo nghĩ . Còn lớn lên thì lo đủ thứ hết .
À mà nãy giờ mãi kể chuyện với mọi người mà tôi quên giới thiệu mình là ai . Tôi là Steve - một anh chàng nhân viên tại một của hàng bán thức ăn nhanh . Tôi 27 tuổi . Sở thích của tôi là du lịch khắp thế giới . Ước mơ của tôi là được trở thành một anh hùng giải cứu thế giới . Khi nói ước mơ của mình ra , tôi cảm thấy mình thật là trẻ con .
Tôi rất yêu động vật , thích trẻ con , vui vẻ và hòa đồng với mọi người . Mọi người đều gọi tôi là một " chàng trai hài hước " . Sở dĩ mà tôi có biệt danh đó là tôi rất biết làm người khác cười . Mọi người rất thích nghe tôi kể chuyện . Mỗi câu chuyện mà tôi kể đều có sự hài hước . Tôi không muốn nhìn thấy người khác khóc vì khi thấy họ khóc tôi rất buồn .
Nãy giờ mãi kể chuyện mà cũng trễ rồi . Tôi phải về nhà vì đã xong việc .
Sáng hôm sau , cũng như mọi ngày , tôi đều chuẩn bị để đi làm . Nhưng thật quái lạ , ngoài đường thì im ắng một cách lạ thường . Tôi không thấy mọi người đi qua lại nữa . Những ngôi nhà như trống không . Ngoài đường , những chiếc xe ô tô nằm lộn xộn , con đường thì vắng không có một ai . Thật là kì lạ .
Tôi mở cửa và bước từ từ ra đường . Mọi thứ im lặng khiến tôi cảm giác thật là sợ . Tôi đi tìm xung quanh thử còn một ai không thì tôi bất chợt nhìn thấy một người đàn ông . Tôi cất tiếng gọi ông ấy . Nhưng chưa hết câu , ông ta quay lại nhìn tôi . Tôi giật mình vì mặt ông ta đầy máu me , lở loét và mắt thì chỉ còn một màu trắng . Tôi hoảng sợ lui lại . Ông ta tiến về phía tôi với những tiếng gầm gừ thật đáng sợ . Tôi bỏ chạy về nhà . Ông ta đuổi theo tôi . Tôi tăng tốc bỏ chạy về nhà .
Về đến nhà , tôi khóa hết các cửa lại và ngồi xuống cái ghế sô-pha . Tôi đang tự hỏi mình chuyện gì đang xảy ra vậy . Tôi bật ti-vi lên để xem chuyện gì đang xảy ra . Bất chợt tôi nghe được đài nói : " Mọi người hãy chú ý , chú ý . Hiện nay , một dịch bệnh đang diễn ra hầu hết trên khắp thế giới . Nó biến những con người trở thành những sinh vật tấn công người khác . Hiện nay , khoa học vẫn chưa tìm ra cách để ngăn chặn dịch bệnh , tạm thời gọi nó là ' Đại dịch ZOMBIE ' ......... " . Thật là khủng khiếp qúa . Sao mọi thứ lại thành như vậy . Bỗng tôi nhận được cuộc điện thoại của mẹ tôi . Mẹ tôi hỏi tôi : " Con không sao chứ con trai ? " Tôi trả lời : " Con không sao đâu mẹ " . Mẹ tôi bảo tôi : " Con hãy tìm nơi an toàn để trốn đi , mẹ không muốn mất con . Con ..... Cái bọn khốn khiếp này bỏ tao ra .... A...a...a....a ...! " Tôi nghe tiếng mẹ tôi la và ..... Tôi ngồi xuống và bắt đầu khóc . Chuyện này không phải là thật . Tôi định mở cửa ra khỏi nhà thì một cảnh tượng thật là kinh dị . Rất nhiều những con zombie lang thang ngoài đường . Tôi bình tĩnh lại và quyết định chuẩn bị những thứ cần thiết để ra ngoài tìm những người còn sống sót . Trước khi đi , tôi nói một câu : " Bọn zombie khốn khiếp ! Chính tao sẽ giết chúng mày ! "
To be continued .......
Về đến nhà , tôi khóa hết các cửa lại và ngồi xuống cái ghế sô-pha . Tôi đang tự hỏi mình chuyện gì đang xảy ra vậy . Tôi bật ti-vi lên để xem chuyện gì đang xảy ra . Bất chợt tôi nghe được đài nói : " Mọi người hãy chú ý , chú ý . Hiện nay , một dịch bệnh đang diễn ra hầu hết trên khắp thế giới . Nó biến những con người trở thành những sinh vật tấn công người khác . Hiện nay , khoa học vẫn chưa tìm ra cách để ngăn chặn dịch bệnh , tạm thời gọi nó là ' Đại dịch ZOMBIE ' ......... " . Thật là khủng khiếp qúa . Sao mọi thứ lại thành như vậy . Bỗng tôi nhận được cuộc điện thoại của mẹ tôi . Mẹ tôi hỏi tôi : " Con không sao chứ con trai ? " Tôi trả lời : " Con không sao đâu mẹ " . Mẹ tôi bảo tôi : " Con hãy tìm nơi an toàn để trốn đi , mẹ không muốn mất con . Con ..... Cái bọn khốn khiếp này bỏ tao ra .... A...a...a....a ...! " Tôi nghe tiếng mẹ tôi la và ..... Tôi ngồi xuống và bắt đầu khóc . Chuyện này không phải là thật . Tôi định mở cửa ra khỏi nhà thì một cảnh tượng thật là kinh dị . Rất nhiều những con zombie lang thang ngoài đường . Tôi bình tĩnh lại và quyết định chuẩn bị những thứ cần thiết để ra ngoài tìm những người còn sống sót . Trước khi đi , tôi nói một câu : " Bọn zombie khốn khiếp ! Chính tao sẽ giết chúng mày ! "
To be continued .......
Nhận xét
Đăng nhận xét