Bi kịch ( Ngày Tận Thế )

BI KỊCH ( NGÀY TẬN THẾ )

TRONG PHẦN TRƯỚC : Chuyện gì đang xảy ra vậy ? Mọi người bị đột biến ....... Các nhà khoa học chưa tìm ra cách ngăn chặn dịch bệnh này , tạm gọi là " ĐẠI DỊCH ZOMBIE " . Con không sao chứ ...... A...a...a...! Mẹ....ẹ...ẹ...! Chính tao sẽ giết chúng mày !

Rầm..... rầm.....rầm..... ( Tiếng đàn Zombie đập vào cửa )

Tôi giật mình , vội lấy khẩu súng bên cạnh và quan sát xung quanh . Mọi thứ vẫn ổn , tôi thở dài một cái . Tôi đi tới cái cửa sổ và mở hé rèm cửa ra quan sát . Một cảnh tượng thật ghê gớm ! Một đàn Zombie đang đi lang thang trên đường để tìm kiếm con mồi . Tôi nghĩ : " Nơi này không an toàn nữa . Mình cần phải ra khỏi đây . Nhưng ra bằng cách nào đây ? Mình cần một chiếc xe để đi . Nhưng biết kiếm đâu một chiếc xe bây giờ ? "  . Bất chợt , tôi thấy một chiếc xe hơi ở nhà đối diện và bên dưới có một cái chìa kháo rơi kế bên chiếc xe . Tôi nghĩ : " Mình có thể ra khỏi đây bằng chiếc xe đó . Nhưng làm cách nào để sang được bên đó bây giờ ? Mình cần có một kế hoạch ! " .

Tôi vội chạy lên phòng của mình . Lấy một con ma-nơ-canh và mặc quần áo của tôi cho nó . Tôi có thể dùng con ma-nơ-canh này làm mồi nhử đàn Zombie bên dưới đi chổ khác . Tôi leo lên nóc nhà . Tôi lấy một sợi dây thừng có buộc một cái móc và ném nó về phía cái cây trước mặt mình . Tôi buộc con ma-nơ-canh lên và đẩy nó chạy theo hướng dây thừng về phái cái cây . Tôi nói lớn : " Này những con Zombie kia ! Có giỏi thì đuổi theo tao đi ! " . Nghe thấy , đàn Zombie nhìn lại và chạy theo con ma-nơ-canh . Tôi biết mình đã thành công , tôi vội chạy xuống nhà lấy những thứ cần thiết và ra khỏi nhà . Mở cửa từ từ ra , tôi thấy không còn con Zombie nào , tôi chạy sang chiếc xe và nhặt chiếc chìa khóa , mở cửa và đề xe lên chạy ra khỏi nơi đấy .

Thoát khỏi đó , tôi cảm thấy thật tuyệt ! Tôi bật ra-đi-ô lên và dùng bộ đàm phát tín cho những người còn sống sót . Nhưng sau những lần phát tín , tôi không nghe thấy ai trả lời cả . Tôi nghĩa chắc thế giới này chỉ còn mỗi mình . Tôi cảm thấy buồn . Nhưng vừa lúc đó , một dòng suy nghĩ bất chợt hiện ra trong đầu tôi . Nó như muốn tôi tiếp tục , không được nản lòng , phải tiếp tục cố gắng . Tôi quyết định phải cố gắng , đi tìm những người sống sót khác và cùng họ ngăn chặn dịch bệnh này .

Cũng gần tối rồi , tôi cần tìm một nơi để nghĩ ngơi . Tôi quyết định tìm một căn nhà nào đó để nghĩ ngơi . Đi một chút thì tôi thấy một căn nhà nhỏ , tôi quyết định sẽ ở lại căn nhà này . Tôi lái xe vào một gốc cây gần đó , bước xuống xe và cầm theo một khẩu súng . Tôi đi từng bước chậm rãi đến ngôi nhà . Tới cửa , tôi gõ vào cửa và hỏi : " Xin chào ! Có ai trong đó không ? " . Không thấy có tiếng động gì , tôi mở cửa chầm chậm và nhìn vào trong xem có gì không . Tôi thấy mọi thứ vẫn ổn và không có gì . Tôi tiến vào trong . Vào trong , tôi thấy xung quanh vẫn ổn , nhưng để an toàn thì tôi vẫn phải kiểm tra xung quanh một chút . Tôi đi xung quanh nhà để kiểm tra và mọi thứ ổn cả . Bỗng một tiếng động gì đó phát ra ở trên tầng trên . Tôi nghĩ : " Có tiếng động gì trên đó vậy ? Xem ra mình phải lên kiểm tra xem có gì không " . Tôi đi chầm chậm lên tầng trên . Tới một cái cửa , tôi mở cửa từ từ ra và nhìn xem có gì không . Tôi thấy xung quanh không có gì và tôi nghĩ chắc chỉ là con chuột chạy qua . Bỗng trong tủ quần áo có tiếng động , tôi lấy súng chĩa vào nó . Tôi mở cửa ra thì thấy một cô bé đang ngồi bên trong . Tôi bỏ khẩu súng xuống , ngồi xuống và hỏi cô bé : " Cháu tên là gì ? Bố mẹ của cháu đâu ? " . Cô bé trả lời e dè : " Cháu tên là Mary . Bố mẹ cháu bị họ ăn thịt rồi ! " . Nói xong , nước mắt cô bé chảy xuống trên hai má . Tôi ôm lấy Mary và dỗ dành . Tôi hỏi Mary : " Cháu có muốn làm con gái nuôi của chú không ? Chú sẽ thay bố mẹ ruột chăm sóc cho cháu ! " . Cô bé nhìn tôi bằng đôi mắt e thẹn , rồi gật đầu đồng ý . Tôi ôm lấy cô bé và nói : " Từ nay con sẽ là con của bố ! " . Rồi tôi cùng cô bé nghỉ ngơi và tiếp tục lên đường .

Cô bé có vẻ rất vui . Nhìn cô bé , tôi cũng thấy được niềm vui và nỗi buồn của cô . Niềm vui khi có một người làm điểm tựu cho cô , nổi buồn khi nhìn gia đình mình bị giết ngay trước mặt mình . Cô bé thật đáng thương . Tôi hy vọng tôi sẽ bù đắp được nỗi đau của cô bé .

Bỗng tôi nghe thấy tiếng súng và dừng lại xem thử . Tôi thấy một chàng trai đang bị đàn zombie bao vây . Tôi định giúp cậu ta thì cậu ta đã bị bọn zombie bắt được . Một cảnh tượng thật đáng sợ ! Cậu ta bị zombie xé thành từng mảnh . Tội nghiệp cậu ta . Tôi tiếp tục lên đường .

Mary khá mệt mỏi khi đi trên một đoạn đường khá xa và cô bé đã ngủ thiếp đi . Trời cũng sắp tối rồi , tôi quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi . Lần này thì không may mắn như lần trước , tôi chả tìm được một ngôi nhà nào cả . Tôi và Mary đành ngủ lại trên xe . Đang ngủ thì tôi bỗng nghe tiếng ai đó kêu cứu . Tôi nhìn qua kính xe thì thấy một cô gái đang chạy về phía tôi , phía sau là ba con zombie đang đuổi theo cô ấy . Tôi lấy một con dao ra và hạ ba con zombie đó . Tôi tiến tới chỗ cô ấy và hỏi : " Cô có sao không ? " . Cô ấy lắc đầu . Nhìn cô ấy có vẻ rất mệt mỏi , tôi lấy cho cô ấy một ít thức ăn và nước uống . Cô ấy cảm ơn tôi . Tôi hỏi cô ấy : " Cô tên gì ? " . Cô ấy trả lời : " Tôi tên Laura . Cảm ơn anh đã cứu tôi " . Tôi gật đầu . Tôi và Laura ngồi trò chuyện một chút rồi đi ngủ .

Sáng hôm sau , tôi cùng Mary và Laura lên đường tìm những người sống sót khác . Qua một thành phố khác , đồ ăn cũng gần hết , tôi quyết định đi kiếm một ít thức ăn để dự trữ . Tôi thấy gần đó có một cái siêu thị , tôi quyết định vào đó . Đi lòng vòng trong siêu thị , tôi chỉ kiếm được một ít thức ăn . Có lẽ những người sống sót khác đã đến đây . Tôi nghĩ nhiêu đây cũng được rồi và tôi lại tiếp tục đi . Vừa ra tới cửa thì tôi thấy một đám zombie đang bao quanh xe của tôi . Tôi nghe tiếng Mary và Laura kêu cứu . Tôi lấy con dao có sẵn trên người và lao vào giết từng con . Cuối cùng cũng hết . Tôi mệt lã người . Tôi vào xe ngồi nghỉ và hỏi hai người có sao . Mary và Laura đều nói không sao . Tôi thở dài . Tôi lại tiếp tục lên đường .

Trời lại sắp tối , tôi phải tìm một nơi cho Mary và Laura nghỉ ngơi . Đi một chút thì tôi thấy một ngôi làng . Tôi quyết định vào để xin nghỉ qua đêm . Tới cổng , họ mở cửa cho ba người chúng tôi vào . Tôi lái xe vào thì thấy một đám người đứng trước mặt tôi . Trên tay họ cầm đầy vũ khí . Một người cất giọng nói : " Tao đợi mày khá lâu rồi đấy , anh bạn à ! " .

To be continue

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cơn ác mộng kinh hoàng

Tuyệt Diệt ( Ngày Tận Thế )